Nguyện cầu

Đồng hồ

Ảnh ngẫu nhiên

HappyNewYear_2013.swf RIENG_MOT_GOC_TROI__XUAN_HIEU_HOA_TAU_SAXOPHONE.swf Chuc_mung_20_111.jpg TH_Pu_Dao.swf Ve_day_nghe_em.swf Tro_lai_mua_he2.swf Cam_on_2012.swf 83a1.swf Chuc_mung_ngay_Quoc_te_phu_nu_thiep_231.swf Vatine.jpg VT_CO_NHAC.swf DANH_NGON_1.swf Cuunon_chuc_tet.swf CMNM2012.swf Bai_ca_TruongTHPT_Le_Loi13.mp3 CM_nam_moi2c3.swf Giang_sinh___nam_moi.swf Giang_sinh1.swf LichsuVN.jpg 20111.jpg

Liên kết GV trường THD

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Vũ Thị Ánh Loan)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Báo mới

    Chào mừng quý vị đến với website của Vũ Thị Ánh Loan.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Chút nỗi niềm >

    Khách quen

    "Khách" quen
    Lần nào cũng vậy, khi con gái dọn cơm mà có mặt chồng tôi ở nhà là tôi nhắc vui cháu: “Con nhớ lấy bốn cái chén, hôm nay nhà mình có khách!”. Thật tình, nếu tôi không nhắc, cháu chỉ lấy đúng ba cái chén cho mẹ, cho mình và cho em trai. Chồng tôi là công chức nhưng với anh, làm là cho hết việc chứ không phải hết giờ. Chưa kể anh thường xuyên đi công tác. Vì anh là “người của xã hội” nên các mối quan hệ xã hội của anh cũng rất rộng. Một tháng ba mươi ngày, có đến hai mươi tám ngày anh mang men... rượu bia về nhà. Cà phê, rượu bia, thuốc lá... cứ dồn dập nên sức khỏe của anh yếu hơn rất nhiều so với cái tuổi mới ngoài bốn mươi. Vì anh thường xuyên vắng nhà nên ba mẹ con tôi đã quen với cách sinh hoạt “chỉ có ba người”. Hình như khi nhà vắng người đàn ông thì bữa cơm cũng đơn giản hơn rất nhiều. Tôi lại có công việc làm thêm mỗi tối nên bữa ăn của ba mẹ con tôi rất nhẹ nhàng, qua quýt. Tôi vừa lo cho hai con, vừa đi làm nên hầu như không có thời gian rảnh. Tối nào tôi cũng lên giường ngủ lúc nửa đêm, khi chồng và các con đã ngủ say. Có lúc quá mệt mỏi, hai vợ chồng không nói với nhau được vài câu. Việc anh có thể làm được cho các con là ký tên vào sổ liên lạc (khi trường đòi hỏi chữ ký của cả cha lẫn mẹ), chứ anh không có thời gian để hỏi han gì về việc học hành của con. Anh xuất hiện trong gia đình tôi như một người khách quen. Dù người khách quen ấy luôn dành tình yêu thương cho các con tôi và luôn quan tâm đến những vui buồn của tôi. Anh nhớ rất rõ ngày sinh nhật của từng người và những ngày kỷ niệm riêng của gia đình. Dù có mặt ở nhà trong những ngày ấy hay không, anh vẫn luôn là “nhà tài trợ chính” cho bữa tiệc. Đi công tác xa nhà hay ở cơ quan, dù bận bịu đến mấy, ngày nào anh cũng tranh thủ vài phút gọi điện về nhà để nhắc đi nhắc lại cái điệp khúc: “Ở nhà có chuyện gì không?”. Dù biết dành thời gian cho nhau càng nhiều càng tốt, nhưng thời buổi này xem ra điều ấy đã không còn thích hợp được với hoàn cảnh hiện tại của gia đình tôi. Thôi thì, tôi thường tự an ủi mình, biết đâu trong cái dở lại có cái hay... Gần đây, anh lại có thêm việc làm ở ngoài, nghĩa là người khách ấy vẫn sẽ là “khách quen” của ba mẹ con tôi, có lẽ cho đến khi anh... nghỉ hưu.
    Theo Nguyễn Đào PNO

    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Văn Thể @ 17:37 22/10/2009
    Số lượt xem: 772
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Hình như có cái gì đó cũng rất giống nhà mình...
    Avatar

    Chào cô ánh loan, chúc cô luôn tươi trẻ, trang của cô rất hay  và phong phú cô chi dùm tôi với nhất là cách trang trí banner. Cảm ơn cô nhiều.

     

     
    Gửi ý kiến