Chào mừng quý vị đến với website của Vũ Thị Ánh Loan.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Điển tích trong truyện Kiều >
NƯỚC VỎ LỰU, MÁU MÀO GÀ
NƯỚC VỎ LỰU, MÁU MÀO GÀ
Mượn màu chiêu tập lại là còn nguyên"
(Câu 837, 838. Tính toán của Mã Giám Sinh)
Sách Bắc Chí Lý nói rằng, gái thanh lâu sau khi tiếp khách, dùng vỏ trái lựu lấy nước rồi pha với máu mào gà để rửa thì xem như vẫn "còn nguyên".
Sách tình sử chép điển tích "Nước vỏ lựu, máu mào gà" như sau:
Trương Trú Trú là con gái của một gia đình không mấy khá ở Nam Khúc. Tuy nhiên, cô bé rất thông minh và linh lợị
Gần xóm, có cậu Bàng Phật Nô cũng thuộc vào loại thông minh đĩnh ngộ, đã kết bạn với Trú Trú từ tấm bé. Phật Nô được đi học nhưng Trú Trú thì không. HỌc được những gì ở nhà trường, về nhà Phật Nô đều chỉ lại cho Trú Trú cả. Theo thời gian, hai đứa trẻ cùng lớn và tình cảm của chúng càng sâu đậm nên chúng ngầm hẹn ước chuyện lứa đôi với nhau .
Lúc Trú Trú đến tuổi cài trâm thì bị gia đình kềm giữ chặt chẽ lắm khiến nàng và Phật Nô không mấy khi được gặp nhaụ Phần Phật Nô, gia cảnh quẩn bách quá nên không làm sao có tiền để cước Trú Trú.
Về phía Nam làng có chàng Lý Tiểu Phượng, con cái nhà khá giả, gia đình ở lẫn trong xóm lầu xanh. Chàng Lý muốn chiếm lấy nhan sắc của Trú Trú nên đem đến đặt cho gia đình nàng một ít của và hẹn đế ngày mồng năm tháng ba năm ấy sẽ tính chuyện
Bấy giờ anh chàng Bàng Phật Nô đang ở viết thuê con cho nhà PHú hộ họ Từ. Chàng nghe tin ấy thì lấy làm chin nghi mười ngờ. Một buổi chiều chàng đến nhà Trú Trú xô vào cửa sổ để xem bên trong động tĩnh ra saọ Cũng may cho chàng là lúc ấy có Trú Trú ở nơi đó, nên nàng nói vọng ra:
- Chàng Từ Châu (1), hã để ý ngày nhật trung (2) nhé.
Phật Nô nghe thế mừng lắm, biết rằng Trú Trú vẫn còn nặng lòng với mình. Trú Trú lại thấp giọng nói tiếp ra:
- Ngày tết Hàn thực (3) tới, cả nhà em đều đi hội, riêng em ở nhà. Chàng hãy đến, chúng ta tính chuyện đưỢc đấỵ
Đến ngày Hàn thực, quả nhiên cả nhà họ TrưƠng đi dự hội cả . Trú Trú bèn khoá chặt cổng rồi đứng đợi Phật Nô bên tươn`g đông. Khi Phật Nô đến Trú Trú thả thang cho anh ta trèo vàọ Phật Nô đến có đem rượu thịt, chàng và nàng vào nhà bày tiệc ăn uống, xong lại cùng nhau ân ái thoả tình. Lúc hai người sắp chia tay Trú Trú nói:
- Anh chẳng có tiền cưới em đến nay đã muộn một nước rồị Nay nếu em bỏ nhà trốn theo anh thì quả là bất tiện cho cả hai tạ Ôi, lời thề trăm năm của đôi ta kể như bất thành rồi; nhưng còn ngày mồng năm tới đây em phải thu xếp thế nào để khỏi rắc rối với Lý Tiểu Phượng ?
Phật Nô biết Trú Trú có ý muốn nói đến sự trinh trắng của nàng không còn nữa vì mới vừa giao hoan với chàng xong. Phật Nô ấm ứ trong miệng những lời tạ lỗi với Trú Trú. Trương Trú Trú lại nói:
- Em vốn biết rõ gã Tiểu Phượng cũng chẳng cưới em đâu mà chỉ muốn thoả cái tính trăng hoa của nó thôị Bởi vậy nay em dâng hiếng cho anh là em không phụ anh. Vậy xin anh trù tính cách nào cho em không bị lộ là em yên lòng.
Bàng Phật Nô gật đầu nói:
- Em cứ yên tâm, để anh lọ
Đến ngày mồng năm, Bàng Phật Nô gởi đến cho Trú Trú một cái mào gà trống tiá, mấy cái vỏ trái thừu lựu, tất cả còn tươi cả để Trú Trú dùng làm "đồ chiêu tập" cho cô tạ
Đêm hôm ấy Ly Tiểu Phượng đến với Trú Trú. Anh chàng này thấy Trú Trú vẫn còn nguyên trinh thì hí hửng biện thêm ba quan tiền nữa để có cớ đi lại luôn. Rồi sau đó Lý Tiểu Phượng có ý muốn mua hẳn Trú Trú nhưng nàng không thuận. Mặc dù Lý Tiểu Phượng là kẻ giàu sang trọng nhưng Trương Trú Trú vẫn không màng, nàng quyết chung tình với Bàng Phật Nô là một anh viêt thuê nghèo hèn. Cha mẹ nàng dỗ dành không được có khi phải nặng lời thì Trương Trú Trú chỉ tay xuống giếng nói rằng:
- Nếu bức bách tôi quá, thì tôi sẽ nhảy xuống cái giếng này là xong.
Không hiểu tại làm sao mà chuyện Trương Trú Trú dùng "nước vỏ lựu, máu mào gà" đánh lừa Lý Tiểu Phượng lại lọt ra ngoài khiến cho người ta bàn tán với nhau, cười cợt không ngớt.
Bấy giờ trong làng lại có một chuyện nữa không kém oái oăm. Nàng Vương Doãn Nhi vốn đã được cha nuôi là Tiểu Phúc bán cho Trịnh Cữu nhưng nàng ta lại tư thông với Thịnh Lục và sinh con. Trinh Cữu không hề biết, cứ tưởng con mình nên cưng lắm.
Người làng đem hai câu chuyện trên gộp lại mà đặt thành vè rằng:
Ông Trương uống rượu, Lý ngã nghiêng
Thịnh Lục đúc con, Trịnh đón liền
Gà trống mất đi một tí "đức"
Để cho Tiểu Phượng toi ba "thiên"
Tiểu Phượng thường đêm hôm đi lại nhà Trú Trú, nghe loáng thoáng bài vè nên lấy làm nghi nghi hoặc hoặc. Khi gần Trú Trú, để dò la hư thực, Lý Tiểu Phượng nhắc lại bài vè và kể chuyện xảy ra trong xóm rằng:
- Hôm trước con gà trống của Bàng Phật Nô không chịu chọi mà bay lên nóc nhà nên bị gãy một chân. Ông bố của Phật Nô lại nghi Tiểu Phúc đập gà gãy chân, nên khi ông gặp Tiểu Phúc ngoài đầu đưỜng thì xảy ra ấu đả.
Trú Trú vốn là một cô gái lanh lợi, nghe hết câu chuyện liền vỗ tay cười nói:
- Vậy thì hai câu vè ấy phải như thế này mới đúng:
"Gà trống mất đi một tí túc
Để cho Tiểu Phúc nếm ba quyền"
Tiểu Phượng nghe xuôi tay nên không thắc mắc gì nữạ
Nhưng rồi một đêm kia, khi ở nhà Trú Trú ra, Tiểu Phượng lại nghe có tiếng hát vè ngoài đường:
"Chớ nghĩ Bàng là giun, dế thường
Bàng đâu phải hạng kém can trường
Phượng con cứ việc xù lông cánh
Liệu đó, gân gà sẽ trói phăng"
Lý Tiểu Phượng nghe bài hát ấy, từ đó không dám bén mảng đến nhà Trú Trú nữạ Còn Bàng Phật Nô tuy viết thuê trong phủ họ Từ nhưng được chủ thương, dần dần chủ giúp cho có chút ít vốn liếng nên chàng cũng đủ tiền sắm sính lễ cưới Trú Trú làm vợ
===
(1) Chàng Từ Châu: Vì Bàng Phật Nô viết thuê trong phủ họ Từ nên Trương Trú Trú gọi chàng là Từ Châụ
(2) Nhật trung: Ngày mồng năm tháng 3.
(3) Tết Hàn thực: ngày mồng 3 tháng 3 hàng năm, ăn nguội, không đốt lửa để tưởng nhớ Giới Tử Thôi (bề tôi của Tấn Văn Công Trùng Nhĩ) chịu tuẫn tiết trong rừng.
Vũ Thị Ánh Loan @ 22:30 08/07/2009
Số lượt xem: 8663
Mượn màu chiêu tập lại là còn nguyên"
(Câu 837, 838. Tính toán của Mã Giám Sinh)
Sách Bắc Chí Lý nói rằng, gái thanh lâu sau khi tiếp khách, dùng vỏ trái lựu lấy nước rồi pha với máu mào gà để rửa thì xem như vẫn "còn nguyên".
Sách tình sử chép điển tích "Nước vỏ lựu, máu mào gà" như sau:
Trương Trú Trú là con gái của một gia đình không mấy khá ở Nam Khúc. Tuy nhiên, cô bé rất thông minh và linh lợị
Gần xóm, có cậu Bàng Phật Nô cũng thuộc vào loại thông minh đĩnh ngộ, đã kết bạn với Trú Trú từ tấm bé. Phật Nô được đi học nhưng Trú Trú thì không. HỌc được những gì ở nhà trường, về nhà Phật Nô đều chỉ lại cho Trú Trú cả. Theo thời gian, hai đứa trẻ cùng lớn và tình cảm của chúng càng sâu đậm nên chúng ngầm hẹn ước chuyện lứa đôi với nhau .
Lúc Trú Trú đến tuổi cài trâm thì bị gia đình kềm giữ chặt chẽ lắm khiến nàng và Phật Nô không mấy khi được gặp nhaụ Phần Phật Nô, gia cảnh quẩn bách quá nên không làm sao có tiền để cước Trú Trú.
Về phía Nam làng có chàng Lý Tiểu Phượng, con cái nhà khá giả, gia đình ở lẫn trong xóm lầu xanh. Chàng Lý muốn chiếm lấy nhan sắc của Trú Trú nên đem đến đặt cho gia đình nàng một ít của và hẹn đế ngày mồng năm tháng ba năm ấy sẽ tính chuyện
Bấy giờ anh chàng Bàng Phật Nô đang ở viết thuê con cho nhà PHú hộ họ Từ. Chàng nghe tin ấy thì lấy làm chin nghi mười ngờ. Một buổi chiều chàng đến nhà Trú Trú xô vào cửa sổ để xem bên trong động tĩnh ra saọ Cũng may cho chàng là lúc ấy có Trú Trú ở nơi đó, nên nàng nói vọng ra:
- Chàng Từ Châu (1), hã để ý ngày nhật trung (2) nhé.
Phật Nô nghe thế mừng lắm, biết rằng Trú Trú vẫn còn nặng lòng với mình. Trú Trú lại thấp giọng nói tiếp ra:
- Ngày tết Hàn thực (3) tới, cả nhà em đều đi hội, riêng em ở nhà. Chàng hãy đến, chúng ta tính chuyện đưỢc đấỵ
Đến ngày Hàn thực, quả nhiên cả nhà họ TrưƠng đi dự hội cả . Trú Trú bèn khoá chặt cổng rồi đứng đợi Phật Nô bên tươn`g đông. Khi Phật Nô đến Trú Trú thả thang cho anh ta trèo vàọ Phật Nô đến có đem rượu thịt, chàng và nàng vào nhà bày tiệc ăn uống, xong lại cùng nhau ân ái thoả tình. Lúc hai người sắp chia tay Trú Trú nói:
- Anh chẳng có tiền cưới em đến nay đã muộn một nước rồị Nay nếu em bỏ nhà trốn theo anh thì quả là bất tiện cho cả hai tạ Ôi, lời thề trăm năm của đôi ta kể như bất thành rồi; nhưng còn ngày mồng năm tới đây em phải thu xếp thế nào để khỏi rắc rối với Lý Tiểu Phượng ?
Phật Nô biết Trú Trú có ý muốn nói đến sự trinh trắng của nàng không còn nữa vì mới vừa giao hoan với chàng xong. Phật Nô ấm ứ trong miệng những lời tạ lỗi với Trú Trú. Trương Trú Trú lại nói:
- Em vốn biết rõ gã Tiểu Phượng cũng chẳng cưới em đâu mà chỉ muốn thoả cái tính trăng hoa của nó thôị Bởi vậy nay em dâng hiếng cho anh là em không phụ anh. Vậy xin anh trù tính cách nào cho em không bị lộ là em yên lòng.
Bàng Phật Nô gật đầu nói:
- Em cứ yên tâm, để anh lọ
Đến ngày mồng năm, Bàng Phật Nô gởi đến cho Trú Trú một cái mào gà trống tiá, mấy cái vỏ trái thừu lựu, tất cả còn tươi cả để Trú Trú dùng làm "đồ chiêu tập" cho cô tạ
Đêm hôm ấy Ly Tiểu Phượng đến với Trú Trú. Anh chàng này thấy Trú Trú vẫn còn nguyên trinh thì hí hửng biện thêm ba quan tiền nữa để có cớ đi lại luôn. Rồi sau đó Lý Tiểu Phượng có ý muốn mua hẳn Trú Trú nhưng nàng không thuận. Mặc dù Lý Tiểu Phượng là kẻ giàu sang trọng nhưng Trương Trú Trú vẫn không màng, nàng quyết chung tình với Bàng Phật Nô là một anh viêt thuê nghèo hèn. Cha mẹ nàng dỗ dành không được có khi phải nặng lời thì Trương Trú Trú chỉ tay xuống giếng nói rằng:
- Nếu bức bách tôi quá, thì tôi sẽ nhảy xuống cái giếng này là xong.
Không hiểu tại làm sao mà chuyện Trương Trú Trú dùng "nước vỏ lựu, máu mào gà" đánh lừa Lý Tiểu Phượng lại lọt ra ngoài khiến cho người ta bàn tán với nhau, cười cợt không ngớt.
Bấy giờ trong làng lại có một chuyện nữa không kém oái oăm. Nàng Vương Doãn Nhi vốn đã được cha nuôi là Tiểu Phúc bán cho Trịnh Cữu nhưng nàng ta lại tư thông với Thịnh Lục và sinh con. Trinh Cữu không hề biết, cứ tưởng con mình nên cưng lắm.
Người làng đem hai câu chuyện trên gộp lại mà đặt thành vè rằng:
Ông Trương uống rượu, Lý ngã nghiêng
Thịnh Lục đúc con, Trịnh đón liền
Gà trống mất đi một tí "đức"
Để cho Tiểu Phượng toi ba "thiên"
Tiểu Phượng thường đêm hôm đi lại nhà Trú Trú, nghe loáng thoáng bài vè nên lấy làm nghi nghi hoặc hoặc. Khi gần Trú Trú, để dò la hư thực, Lý Tiểu Phượng nhắc lại bài vè và kể chuyện xảy ra trong xóm rằng:
- Hôm trước con gà trống của Bàng Phật Nô không chịu chọi mà bay lên nóc nhà nên bị gãy một chân. Ông bố của Phật Nô lại nghi Tiểu Phúc đập gà gãy chân, nên khi ông gặp Tiểu Phúc ngoài đầu đưỜng thì xảy ra ấu đả.
Trú Trú vốn là một cô gái lanh lợi, nghe hết câu chuyện liền vỗ tay cười nói:
- Vậy thì hai câu vè ấy phải như thế này mới đúng:
"Gà trống mất đi một tí túc
Để cho Tiểu Phúc nếm ba quyền"
Tiểu Phượng nghe xuôi tay nên không thắc mắc gì nữạ
Nhưng rồi một đêm kia, khi ở nhà Trú Trú ra, Tiểu Phượng lại nghe có tiếng hát vè ngoài đường:
"Chớ nghĩ Bàng là giun, dế thường
Bàng đâu phải hạng kém can trường
Phượng con cứ việc xù lông cánh
Liệu đó, gân gà sẽ trói phăng"
Lý Tiểu Phượng nghe bài hát ấy, từ đó không dám bén mảng đến nhà Trú Trú nữạ Còn Bàng Phật Nô tuy viết thuê trong phủ họ Từ nhưng được chủ thương, dần dần chủ giúp cho có chút ít vốn liếng nên chàng cũng đủ tiền sắm sính lễ cưới Trú Trú làm vợ
===
(1) Chàng Từ Châu: Vì Bàng Phật Nô viết thuê trong phủ họ Từ nên Trương Trú Trú gọi chàng là Từ Châụ
(2) Nhật trung: Ngày mồng năm tháng 3.
(3) Tết Hàn thực: ngày mồng 3 tháng 3 hàng năm, ăn nguội, không đốt lửa để tưởng nhớ Giới Tử Thôi (bề tôi của Tấn Văn Công Trùng Nhĩ) chịu tuẫn tiết trong rừng.
Vũ Thị Ánh Loan @ 22:30 08/07/2009
Số lượt xem: 8663
Số lượt thích:
0 người
 
- KẾT CỎ, NGẬM VÀNH (08/07/09)
- Trọng nghĩa khinh tài (08/07/09)
- Châu về hợp phố (08/07/09)
- Ba sinh (08/07/09)
- Hương thừa (08/07/09)
Các ý kiến mới nhất