Nguyện cầu

Đồng hồ

Ảnh ngẫu nhiên

HappyNewYear_2013.swf RIENG_MOT_GOC_TROI__XUAN_HIEU_HOA_TAU_SAXOPHONE.swf Chuc_mung_20_111.jpg TH_Pu_Dao.swf Ve_day_nghe_em.swf Tro_lai_mua_he2.swf Cam_on_2012.swf 83a1.swf Chuc_mung_ngay_Quoc_te_phu_nu_thiep_231.swf Vatine.jpg VT_CO_NHAC.swf DANH_NGON_1.swf Cuunon_chuc_tet.swf CMNM2012.swf Bai_ca_TruongTHPT_Le_Loi13.mp3 CM_nam_moi2c3.swf Giang_sinh___nam_moi.swf Giang_sinh1.swf LichsuVN.jpg 20111.jpg

Liên kết GV trường THD

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Vũ Thị Ánh Loan)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Báo mới

    Chào mừng quý vị đến với website của Vũ Thị Ánh Loan.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Điển hay tích lạ >

    Đi tìm điển tích câu thành ngữ "Ma trong hòm lại cãi người gánh"

    Câu chuyện thứ nhất:

    Chuyện thế này: Cuối ăm bọn lưu manh thường giả một xác chết để xin đểu người qua đường. Có một lần thấy một phú ông đi qua, thằng giả chết nằm thật im, mấy thằng kia khóc rống lên ra vẻ thương tâm lắm. Phú thương bèn mở hầu bao và bảo:
    - Đây là tiền ta cho để chôn người chết. Còn đây là tiền ta cho mỗi con để về quê!
    Sau khi Phú thương đi. Thằng giả chết bảo:
    - Lần này không cần chia nữa, Vì phú thương đã cho rõ ràng từng người rồi!
    Thằng trưởng nhóm có ý tần ngần:
    - Thôi cứ chia đều đi! Để lần sau cứ tiếp tục như thế này.
    Thằng giả chết gân cổ:
    - Người ta cho rõ ràng như thế còn chia gì nữa.
    Mấy đứa khác nghe vậy đồng ý liền. Thằng trưởng nhóm đem phát. Mỗi thằng khiêng được 5 đồng, thằng giả chết được 2 xu vừa đủ mua manh chiếu bó. Thằng giả chết bảo cả bọn ăn gian vì nó chết thì phải được nhiều. Nó không ngờ phú thương lại nghĩ: lo người sống chứ kẻ chết manh chiếu là đủ.
    Đã nhắm mắt không biết thì sao cứ nói theo ý mình để cuối cùng thiệt thân!

     Câu chuyện thứ 2:

    Để tìm hiểu lí do tại sao có câu nói này, chúng ta phải quay trở lại Kinh thành Thăng Long vào những thế kỉ trước. Hằng năm cứ đến những ngày tháng chạp, nhất là đêm ba mươi, bọn lưu manh lại sử dụng đủ mọi mánh khóe để kiếm tiền. Chúng cho một người nằm lên cáng, giả vờ là người chết đường, chết chợ rồi cùng nhau khiêng đến những nơi buôn bán sầm uất, đặt cáng trước cửa hàng xin tiền. Một phần vì tết đông khách mua hàng, một phần thì vì sợ xui nên nhà nào nhà nấy đều cho tiền bọn lưu manh để chúng mau khuất mắt. Khi có tiền rồi, bọn lưu manh hay cãi lộn với nhau về việc chia tiền sao cho công bằng. Thằng khiêng cáng thì nói rằng công của nó tất, thằng giả vờ chết chỉ nằm im có làm gì đâu. Thằng “chết” thì cãi rằng nếu không có nó nằm im thì có mà cả bọn chết đói. Thêm nữa, lúc nó nhắm tịt mắt giả vờ, ai biết được tiền xin được có bị biển thủ đi đâu không. Cứ thế, thằng chết cãi thằng khiêng ỏm tỏi cả góc phố…
    Câu thành ngữ này khi lan truyền trong dân gian mất đi nghĩa ban đầu của nó mà biến đổi thành việc chỉ những người không biết lại không chịu “dựa cột mà nghe”, chỉ chăm chăm cãi bằng được. Gần nghĩa với thành ngữ này trong tiếng Việt còn có các thành ngữ như "Trứng khôn hơn vịt hay Trứng khôn hơn rận".


    Nhắn tin cho tác giả
    Lương Sỹ Hiệp @ 16:32 23/08/2011
    Số lượt xem: 1240
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến