Chào mừng quý vị đến với website của Vũ Thị Ánh Loan.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Điển tích trong truyện Kiều >
Sách Thần Tiên truyện của Trung Hoa nói rằng “tam thập niên vi nhất, thương hải biến vi tang điền”. Nghĩa là cứ ba mươi năm một lần; biển xanh lại hóa thành ruộng dâụ
Sách “Tầm Nguyên” kể chuyện có một ông lão sống đủ một trăm tuổi, thường nói với con cháu rằng:
Ta đã sống đủ một trăm tuổị . Trong đời ta, ta đã thấy biết bao lần có sự thay đổi trong vũ trụ như biển cả sóng vỗ muôn trùng rồi biến thành nơi đất bồi để người ta đem dâu ra trồng. Rồi có nơi ruộng dâu lại biến thành biển cả, nước xanh sóng vỗ.
Sách “Tháí Bình Ngự Lãm” đời Tống lại có kể câu chuyện như sau: Trên biển cả có 3 vị lão nhân cao tuổi lúc gặp nhau ,ba vị tuần tự hỏi tuổi của nhau, rồi chuyện vãn. Ông lão thứ nhất bảo rằng thưở còn nhỏ ông gặp ông Bàn Cổ.
Ông lão thứ hai bảo là ông đã nhiều lần thấy biển xanh hóa thành ruộng dâụ Cứ mỗi lần chứng kiến cảnh ấy thì ông để ra một cái que để nhớ. Bây giờ thì số que ấy đã chất đầy chật một gian nhà.
Ông lão thứ ba nói rằng thầy của ông sau khi ăn trái bàn đào, quăng hột ở chân núi Côn Luân, đến bây giờ hột đào ấy đã thành một cây bàn đào cao lớn bằng núi Côn Luân.
Sách Tam Ngôn truyện kể vài câu chuyện sau đây để minh chứng cho sự thay đổi đời người trong cõi nhân gian:
Chuyện 1:
Đặng Thông là tôi thần yêu của vua Hán Văn Đế. Một hôm Đăng Thông nhờ tướng sư Hứa Phục xem tướng. Hứa Phụ bảo thế nào rồi Đặng Thông cũng bị chết đói . Hán Văn Đế không cho lời ấy là đúng, phán rằng:
Đặng Thông là triều thần của trẫm, phú qúy của Đặng Thông do trẫm định. Trẫm có thể cho Đặng Thông cả một núi đồng để đúc tiền thì làm sao mà chết đói được.
Về sau khi Hán Văn Đế băng hà, vua Cảnh Đế bắt Đặng Thông hạ ngục, tịch thu hết tài sản. Hán Cảnh Đế còn ra lệnh không cho Đặng Thông ăn uống gì cả. Thế là Đặng Trần Côn chết đói thật.
Chuyện 2:
Chu Á Phu là quan Thái thú đất Hà Nam, cũng nhờ Hứa Phụ xem tướng chọ Hứa Phụ bảo:
- Ba năm nữa ông được phong hầụ Năm năm nữa ông làm Tể Tướng. Mười năm nữa thì ông chết đóị
Chu Á Phu cười mà rằng:
- Đã phú quý đến tột đỉnh như thế, sao lại còn chết đói ?
Về sau Chu Á Phu làm đến Tể Tướng Triều vua Hán Cảnh đế, nhưng đến lúc chính trị biến động, ông bị giam trong ngục năm ngày không ăn và thổ huyết mà chết…
Vũ Thị Ánh Loan @ 08:13 01/05/2009
Số lượt xem: 782
Bể dâu
Trải qua một cuộc BỂ DÂU
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
BỂ DÂU tức là biển xanh ruộng dâu (Thương hải tang điền) ý để chỉ sự thay đổi trong vũ trụ và trong đời sống của đời ngườị
Sách Thần Tiên truyện của Trung Hoa nói rằng “tam thập niên vi nhất, thương hải biến vi tang điền”. Nghĩa là cứ ba mươi năm một lần; biển xanh lại hóa thành ruộng dâụ
Sách “Tầm Nguyên” kể chuyện có một ông lão sống đủ một trăm tuổi, thường nói với con cháu rằng:
Ta đã sống đủ một trăm tuổị . Trong đời ta, ta đã thấy biết bao lần có sự thay đổi trong vũ trụ như biển cả sóng vỗ muôn trùng rồi biến thành nơi đất bồi để người ta đem dâu ra trồng. Rồi có nơi ruộng dâu lại biến thành biển cả, nước xanh sóng vỗ.
Sách “Tháí Bình Ngự Lãm” đời Tống lại có kể câu chuyện như sau: Trên biển cả có 3 vị lão nhân cao tuổi lúc gặp nhau ,ba vị tuần tự hỏi tuổi của nhau, rồi chuyện vãn. Ông lão thứ nhất bảo rằng thưở còn nhỏ ông gặp ông Bàn Cổ.
Ông lão thứ hai bảo là ông đã nhiều lần thấy biển xanh hóa thành ruộng dâụ Cứ mỗi lần chứng kiến cảnh ấy thì ông để ra một cái que để nhớ. Bây giờ thì số que ấy đã chất đầy chật một gian nhà.
Ông lão thứ ba nói rằng thầy của ông sau khi ăn trái bàn đào, quăng hột ở chân núi Côn Luân, đến bây giờ hột đào ấy đã thành một cây bàn đào cao lớn bằng núi Côn Luân.
Sách Tam Ngôn truyện kể vài câu chuyện sau đây để minh chứng cho sự thay đổi đời người trong cõi nhân gian:
Chuyện 1:
Đặng Thông là tôi thần yêu của vua Hán Văn Đế. Một hôm Đăng Thông nhờ tướng sư Hứa Phục xem tướng. Hứa Phụ bảo thế nào rồi Đặng Thông cũng bị chết đói . Hán Văn Đế không cho lời ấy là đúng, phán rằng:
Đặng Thông là triều thần của trẫm, phú qúy của Đặng Thông do trẫm định. Trẫm có thể cho Đặng Thông cả một núi đồng để đúc tiền thì làm sao mà chết đói được.
Về sau khi Hán Văn Đế băng hà, vua Cảnh Đế bắt Đặng Thông hạ ngục, tịch thu hết tài sản. Hán Cảnh Đế còn ra lệnh không cho Đặng Thông ăn uống gì cả. Thế là Đặng Trần Côn chết đói thật.
Chuyện 2:
Chu Á Phu là quan Thái thú đất Hà Nam, cũng nhờ Hứa Phụ xem tướng chọ Hứa Phụ bảo:
- Ba năm nữa ông được phong hầụ Năm năm nữa ông làm Tể Tướng. Mười năm nữa thì ông chết đóị
Chu Á Phu cười mà rằng:
- Đã phú quý đến tột đỉnh như thế, sao lại còn chết đói ?
Về sau Chu Á Phu làm đến Tể Tướng Triều vua Hán Cảnh đế, nhưng đến lúc chính trị biến động, ông bị giam trong ngục năm ngày không ăn và thổ huyết mà chết…
Vũ Thị Ánh Loan @ 08:13 01/05/2009
Số lượt xem: 782
Số lượt thích:
0 người
 
Các ý kiến mới nhất